Cụ bà Xứ Thanh Đỗ Thị Mơ – người nằng nặc xin ra khỏi hộ nghèo lọt Top 10 Nhân vật truyền cảm hứng WeChoice Awards 2019

Trong đêm Gala WeChoice Awards 2019, top 10 Nhân vật truyền cảm hứng đã được tiết lộ. Đặc biệt trong số đó, giây phút cụ bà Đỗ Thị Mơ – người đạp xe lên Ủy ban xã, “nằng nặc” đòi xin ra khỏi hộ nghèo được xướng tên khiến nhiều người xúc động.

Hành trình WeChoice Awards mùa thứ 6 mang thông điệp “Điều phi thường nhỏ bé” đã khép lại với một Gala tôn vinh và trao giải đầy cảm xúc được diễn ra vào tối nay (12/01) tại tại SECC – Trung tâm Hội chợ & Triển lãm Sài Gòn. Trên sân khấu của đêm Gala, top 10 Nhân vật truyền cảm hứng của WeChoice Awards 2018 đã lần lượt được xướng tên và vinh danh

Theo đó, top 10 Nhân vật truyền cảm hứng của WeChoice Awards 2019 do khán giả bình chọn với những câu chuyện nhân văn, tinh thần sống lạc quan, tử tế cùng nghị lực phi thường bao gồm:

– 1977 Vlog – đạt nút vàng Youtube chỉ bằng 4 clip.

– Vì Quyết Chiến – cậu bé Sơn La đạo xe 103km xuống Hà Nội vì “sợ không thể được nhìn mặt em lần cuối”.

– Rapper Đen Vâu – chàng rapper truyền cảm hứng bởi những bản rap mộc mạc, viết nên từ chiêm nghiệm cá nhân.

– Đội tuyển Esport FLASH – giành 5 chức vô địch lớn trong năm 2019.

– Vlogger Giang Ơi.

– Ông Bùi Công Hiệp – người dành tặng khối tài sản hơn 100 tỷ đồng để làm mái ấm cho các em nhỏ mồ côi.

– Ca sĩ Hoàng Thùy Linh.

– Cụ Đỗ Thị Mơ – cụ bà Thanh Hóa nằng nặc đòi xin ra khỏi hộ nghèo.

– Cô giáo Trần Thùy Thúy – đạt giải thưởng được coi như Nobel trong giảng dạy.

– Khang A Tủa – người H’Mông đầu tiên học Đại học Bách Khoa và sau đó là Đại học Fullbright danh tiếng.

Ca sĩ Sơn Tùng MTP và nhà báo Mai Anh xướng tên các nhân vật trong hạng mục.

Top 10 Nhân vật truyền cảm hứng Gala WeChoice Awards 2019 do khán giả bình chọn.Top 10 Nhân vật truyền cảm hứng Gala WeChoice Awards 2019 do khán giả bình chọn.

Đáng chú ý, khi câu chuyện đầy nhân văn về cụ Nguyễn Thị Mơ được xướng tên trên sân khấu WeChoice Awards 2019, đã có rất nhiều người bất ngờ và xúc động.

Cụ bà Đỗ Thị Mơ.Cụ bà Đỗ Thị Mơ.

Cụ Đỗ Thị Mơ năm nay đã 83 tuổi, sống một mình trong căn nhà cấp 4 ở huyện miền núi Thường Xuân của tỉnh Thanh Hóa. Cách đây ít lâu, cụ đạp xe lên Ủy ban xã xin trả lại sổ hộ nghèo, nhường suất cho những hoàn cảnh khó khăn hơn.

Cụ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng biển xã Quảng Hải, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hoá. Cụ từng tham gia dân công hỏa tuyến, phục vụ kháng chiến. Năm 24 tuổi, cô thanh niên xung phong ở chiến trường Điện Biên “kết bạn” với anh lính trẻ quê Thiệu Hóa. 2 người về chung một nhà, rồi cùng nhau tham gia khai hoang, mở mang ruộng đất.

Năm 1987, chồng mất đột ngột sau trận ốm nặng, một mình cụ làm ruộng, bán hàng ăn, cố gắng nuôi 11 người con (10 con đẻ, 1 con nuôi), “đứa nào đứa nấy học hết lớp 10, để lấy con chữ, không học cũng phải học!”. Cụ tự hào “nuôi con dễ dàng, vì năm 12 tuổi đã… tung hoành buôn bán khắp nơi”.

Các con của cụ, ngoài hai anh con trai đã mất, đều đã ổn định cuộc sống và lập gia đình riêng, người là công chức, người làm doanh nghiệp. Bản thân cụ vẫn khỏe mạnh, sống một mình trong căn nhà cấp 4 rộng chừng 30 m2. Căn nhà nhìn bên ngoài có vẻ “tiều tuỵ”, “hoang sơ” nhưng bên trong cụ luôn tự hào là “tiện nghi” bất ngờ, không thiếu mà còn thừa: hai quạt máy, một bếp từ, một nồi cơm điện, một tủ đứng, mười mấy chai mỡ,… Trong xóm, “có nhà muốn được một chai cũng không có”.

Cụ không cần tập thể dục, sáng sớm chỉ cần đạp xe mấy vòng là khỏe. Bình thường ngồi một chỗ đầu óc choáng váng, nhưng lên xe thì cụ như hoá… thanh niên, xuống dốc vù vù. Phương châm sống của cụ, là sống vui, sống khỏe, sống vô tư. Cụ muốn xem thời sự thì mở tivi, muốn nghe hát thì bật điện thoại, khi đi ngủ thì vặn nhỏ tiếng.

Hàng ngày cụ trồng rau, nuôi gà, dành dụm đem ra chợ bán lấy tiền mưu sinh, có thể tự lo cho mình, chưa phải cậy nhờ con cái. Không phải vì cụ khó tính, cũng chẳng phải vì con cái bỏ mặc mẹ già, cụ sống một mình vì lỡ… có cái tính hay thương người.

“Nếu ở với con cái thấy bạn bè mình túng khổ, hay những người khó khăn hơn, tôi muốn giúp người ta, không lẽ lấy của con mà cho. Cho nên tôi ở một mình như vậy, tôi cho là của tôi, còn đứa mô gặp khó khăn thì tôi giúp đỡ. Đứa mô giàu có thì tôi không xin. Rứa đó nả! 11 đứa con mà tui chưa phải phiền đến đứa mô”.

Thực tế, nếu chiếu theo quy định, quy chế hiện hành, thì gia cảnh cụ Mơ vẫn thuộc diện hộ nghèo.

Tôi có chỗ nương tựa rất nhiều, nhưng tôi chưa phải nương tựa ai. Tôi xin phép Ủy ban cho tôi trả lại cái sổ hộ nghèo. Tôi xin thoát nghèo” – cụ Mơ khảng khái.

Chứng kiến quê hương, đất nước trải qua những đau thương, mất mát do chiến tranh gây ra, cụ thấu hiểu nỗi đau, vất vả của những gia đình có người thân hi sinh trong chiến đấu, bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam. Cụ mong được thoát nghèo để nhường cơ hội cho họ.

Cụ vội đạp xe lên xã nằng nặc đòi ra khỏi hộ nghèo, xã hỏi rằng: “Giờ bà già bằng ấy tuổi rồi, còn ở một mình, mà bà xin thoát nghèo, liệu có đảm bảo được không?”.

“Tôi đảm bảo được mới xin thoát nghèo! Tôi đang còn giúp đỡ những người nghèo khổ hơn tôi cơ mà. Hay là các ông định để tôi nghèo, mà đến lúc chết tôi còn chết trong cảnh nghèo à? Tôi làm đơn rồi, các ông kí vô đi! Tôi nói không phải chê, nhưng mỗi tháng lên xã xách mấy bao gạo với quần áo về, tôi không làm thế được. Các thứ đó phải nhường cho những người khác”.

Khi đó, cụ sẽ không được nhận Bảo hiểm y tế người nghèo, không được trợ cấp tiền điện hàng tháng hay nhận quà Tết vào dịp cuối năm. Nhưng cụ bảo, ông bác sĩ phải đi học, ông dược sĩ cũng phải đi học, mà viên thuốc cũng phải có người sản xuất ra, đến viện không mất tiền, thì cụ không làm được.

Trong xóm, ai nghèo khó, túng thiếu, nếu không cho được 30-50 nghìn, cụ lấy cái thúng, xúc gạo mang qua tặng họ. Vì cụ bảo, họ đã khổ, mà còn tủi thân, chỉ nằm ở hộ cận nghèo.

“Tôi thoát nghèo cũng là để giữ danh dự của tôi. Tuy rằng tôi tuổi cao, nhưng tuổi cao thì ý chí càng cao, có tư duy, có bản lĩnh, nên không có việc gì khó. Những việc khó nếu hạ quyết tâm thì sẽ vượt qua được. Tôi tự tính toán cho cuộc đời của mình, để khi về già không phải sống trong nghèo khổ. Cứ làm việc chân chính, sống có tình làng nghĩa xóm, thì dẫu mình có nghèo, người ta cũng không để mình phải nghèo”.

Nghĩ lại hôm lên xã “quát mắng” rồi “cáu gắt” nằng nặc đòi ra khỏi “đơn vị” hộ nghèo, cụ Mơ thấy có chút… hối lỗi. “Tôi phải xin lỗi ông Chủ tịch, tôi có hơi nóng tính tí. Nhưng tôi không muốn chết trong cảnh nghèo đâu”.

http://kenh14.vn/cu-ba-do-thi-mo-nguoi-nang-nac-xin-ra-khoi-ho-ngheo-lot-top-10-nhan-vat-truyen-cam-hung-wechoice-awards-2019-20200112192519707.chn

Loading...